Ring ring
↓↓xuống cuối trang↓↓
Chào mừng bạn đến với wap DinhLoi.XtGem.Com | Chúc bạn có 1 năm mới vui vẻ tốt lành hạnh phúc! Hãy giới thiệu website này cho bạn bè nhé!img
DinhLoi.XtGem.Com =>> CaFe9x.Gq
Bạn đến từ quốc gia: United StatesUnited States



Hôm nay ngày
28.02.24/17:35
img- Hi. Xin chào! CCBot/2.0
logo
.
HOMECHÁTTruyệnFORUM
» »
Tìm Kiếm| Lượt Xem : () | Tập tin chủ đề (0)
↓Hạnh phúc xa tầm tay với…Vợ bé nhỏ! Anh mất em thật rồi
Nhox Attend


Mọi chuyện ập đến cứ như 1 giấc mơ, anh nhất thời không chấp nhận được nên xin họ cho anh  thời gian suy nghĩ.


Anh đi lang thang và nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ đến cô- người con gái anh yêu thương. Đúng là cứ như 1 giấc mơ, làm sao mà 1 đứa trẻ trong trại mồ côi mà lại có thân phận phức tạp đến thế? tại sao anh lại để lạc mất cô? Bây giờ anh nên làm gì?…


Đang gục đầu suy nghĩ thì bất chợt anh nghe có tiếng bước chân, bản năng của 1 người cảnh sát làm anh nhạy cảm và biết có người đang đi về phía mình. Ngẩng đầu lên anh thấy 1 toán người đang hùng hổ đi về phía anh, trên tay họ còn cầm cả vũ khí. Linh cảm không lành , anh bắt đầu chạy hết sức có thể , đến 1 con hẻm, anh chạy đến ngõ cụt, lúc này thì chúng đuổi kịp. Và, 1 cuộc hỗn chiến đã xảy ra, tuy rằng anh là cảnh sát, rất  giỏi võ nghệ nhưng bọn chúng đông quá, anh không tài nào ứng phó nổi…


Một cú gậy phang thẳng vào lưng khiến anh kiệt sức, anh gục xuống và bắt đầu cơn mưa đòn. Chúng đánh anh, dữ dội, anh mệt mỏi rồi, anh buông lơi, mặc sức cho chúng muốn làm gì thì làm…


Một chiếc gậy gỗ lớn được 1 tên béo bự hạ màn xuống đầu anh. Máu. Dòng máu đỏ lăn dài trên các ngõ nghách khuôn mặt anh. Anh cười chua chát, thế là hết, anh sẽ chẳng bao giờ gặp lại vợ bé nhỏ của anh nữa, sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của em nữa, sẽ chẳng còn cái viễn tưởng được cầm tay em bước lên bục linh mục nữa và cũng sẽ, không còn 1 gia đình hạnh phúc bên em với những đứa con xinh xắn nữa, hết rồi, hết thật rồi.


-         Vợ bé nhỏ, anh xin lỗi!…


Đôi môi run run, anh mấp máy gọi tên cô trong vô vọng rồi lịm dần…


Hạnh phúc xa tầm tay với...Vợ bé nhỏ! Anh mất em thật rồi


Một ông chài vớt anh lên và đưa đến bệnh viện cấp cứu. Bọn côn đồ sau khi tưởng anh đã chết nên ném anh xuống sông để phi tang bằng chứng, bố mẹ anh khi nghe được tin từ cảnh sát lập tức cấp tốc đến bệnh viện nơi anh đang nằm. Cả bố mẹ ruột lẫn bố mẹ nuôi, họ vô cùng lo lắng, cả 2 người mẹ gục đầu vào tấm lưng của chồng mà khóc, đau đớn…


Anh tỉnh lại sau khi hôn mê 5 ngày liền. Nhờ sự cứu chữa của các bác sỹ chuyên nghành, anh đã được cứu sống. Mọi thứ trong anh vẫn ổn, sẽ trở lại bình thường và hồi phục sau 2 tuần nữa. Thế nhưng, đầu anh đau như búa bổ và cứ cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó. Phải rồi, anh đã đánh mất ký ức về cô- quá khứ hạnh phúc của anh…


*****


Nếu quá khứ làm ta đau đớn, thì cứ để nó ngủ quên đi…


Một năm sau…


Anh bây giờ là cậu ấm của 1 tập đoàn lớn mạnh và cũng là người thừa kế số gia sản kếch xù đó.


Anh bây giờ là 1 Idol của giới trẻ, giỏi giang, tài năng, đẹp trai, dịu dàng và rất cuốn hút, là người mà tất cả mọi đứa con gái đều hướng đến nhưng tiếc rằng anh lại chẳng để ý 1 ai cả…


Bố mẹ anh luôn muốn anh kết hôn sớm để họ sớm có cháu bồng nhưng lúc nào anh cũng trì trệ và giao phó việc lấy vợ cho họ. Cuối cùng, không thể chịu đựng được tính khí lạ lung của đứa con trai nên bố mẹ anh đã quyết định chọn con gái của 1 chủ doanh nghiệp lớn đang hợp tác với tập đoàn nhà anh, và cũng trùng hợp thật, đó lại là cô- người con gái anh đã vứt bỏ trong quá khứ…


Cô kiên quyết không đồng ý với cuộc hôn nhân thương mại này, cô đã hứa với anh là sẽ chờ , sẽ đợi anh đến đón cô và lấy cô làm vợ, cô sẽ không bao giờ đồng ý với bố mẹ, dù có phải chết thì cô cũng sẽ không bao giờ lấy ai khác ngoài anh…


Thế nhưng, cuộc đời thật trớ trêu, trời không theo ý người, đâu phải cái gì cứ muốn là được, đâu phải cứ cố gắng nỗ lực thì sẽ đạt tới thành công. Trong cái xã hội cạnh tranh gay gắt này, chuyện cá lớn nuốt cá bé là điều đương nhiên. Công ty mà bố mẹ cô đã gắng sức xây dựng nay lại đứng trước ngưỡng cửa bị phá sản vì không đủ vốn để thực hiện các dự án. Bố mẹ cô đã bất lực rồi, bây giờ chỉ còn trông chờ vào quyết định của cô, thành hay bại đều phụ thuộc vào cô. Đứng trước cái áp lực quá lớn này, cô chẳng thể giữ lời hứa với anh được nữa, sẽ chẳng thể trở thành vợ bé nhỏ của anh nữa.


Cô khóc, khóc rất nhiều, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn trên đôi gò má nhỏ xinh. Ngồi trong góc khuất của căn phòng, cô gục đầu vào đầu gối mà khóc, đã 9 năm trôi qua, có rất nhiều thay đổi trong cô, nhưng, chưa bao giờ tình cảm cô dành cho anh mờ nhạt đi theo năm tháng, từng giây từng phút cô đều nghĩ đến anh, cậu con trai ấm áp với nụ cười toả nắng làm tan chảy trái tim cô. Ký ức xa xăm lại ùa về, mỗi lúc lại như in đậm vào sâu thẳm trong trái tim, sẽ chẳng thể nào quên được. Ngày xa anh, cô đã tự nhủ từ bây giờ cô sẽ chỉ và duy nhất yêu 1 mình anh, sẽ chỉ và duy nhất là vợ bé nhỏ của anh, sẽ không bao giờ thất hứa. Vậy mà, bây giờ, cô lại phản bội anh để đi lấy 1 tên con trai mà cô chưa bao giờ gặp mặt . Vậy đấy , cuộc đời đúng là trớ trêu. Trong suy nghĩ của mình, cô chưa bao giờ hình dung 1 ngày nào đó cô sẽ lấy ai khác ngoài anh, thế mà giờ… Cô thầm trách anh tại sao lại để cô chờ lâu như thế, 9 năm còn chưa đủ để thử lòng chung thuỷ của cô hay sao?


-         Anh ak, sao anh lâu thế? Em nhớ anh lắm! Có lẽ từ bây giờ em sẽ chẳng thể trở thành vợ bé nhỏ của anh nữa rồi, em xin lỗi!


Cô thều thào 2 chữ xin lỗi trong cơn nấc, 1 cảm giác đau buốt con tim, người con trai cô chờ 9 năm qua sẽ đau khổ biết bao khi biết người con gái anh ta tìm kiếm bấy lâu lại đi phản bội anh ta lấy 1 tên con trai khác để đổi lấy sang giàu. Cô mỉm cười chua chát, tự cười nhạo bản thân mình đúng là hèn kém, thôi thì, hạt nước trong gáo cũng đã được hắt ra rồi, lễ cưới đã đươc cử định vào ngày mai. Sao họ gấp vậy chứ? Phải rồi, con người cũng chỉ vì tiền mà thôi, chính cô cũng thế còn gì? Cô có tư cách gì mà chê trách người khác?


Cay đắng…


Cô mệt nhoài trở mình tỉnh dậy khi nghe tiếng ồn ào, náo nhiệt bên ngoài, mọi thứ cứ ngỡ như 1 giấc mơ, vài phút nữa thôi cô sẽ trở thành vợ của người ta rồi cơ đấy! Mỉm cười, nếu số phận đã định là cô không được làm vợ anh thì cứ mặc cho nó muốn ra sao thì ra, cũng chỉ là 1 lễ cưới thôi mà, có gì to tát đâu ? Nghĩ rồi cô chán nản đi tới bàn trang điểm, quyết định mình phải thật xinh, xem như hôm nay là đám cưới của cô với anh, xem như hôm nay cô là cô dâu xinh đẹp của anh…


Về phía anh, anh cũng chẳng bận tâm đến cuộc hôn nhân này, mặc kệ, cưới về rồi cũng chỉ như người xa lạ thôi, anh đâu quen cô ta?Cô ta cũng chỉ như những đứa con gái khác thôi, cũng chỉ muốn nguồn tài chính của nhà anh thôi mà.  Thôi thì, cứ làm hài lòng bậc phụ mẫu là được rồi…


Anh dắt tay cô bước lên bục linh mục, cũng chỉ chờ cha sứ hỏi rồi đáp lại “tôi đồng ý” cho có lệ rồi đi hưởng tuần trăng mật rồi sau đó, thân ai người nấy quản, chả liên quan…


******


Cuộc đời trớ trêu, biết bao nhiêu cạm bẫy


Anh lạc em, giữa dòng người xô đẩy…


Tìm đâu ra cảm giác ngày xưa ấy?


Mất em rồi, anh biết làm sao đây?


Trò đùa số phận, em tìm thấy anh rồi!


Nhưng anh ak, anh lại quên mất em


Em biết làm sao đối mặt với thực tại


Người anh yêu giờ chẳng phải là em?…


Với đại đa số người, hôn nhân có nghĩa là 2 người yêu nhau rồi mới tới hôn nhân. Thế nhưng, 1 số ít lại chẳng bận tâm đến điều đó, hôn nhân mà nói đói với họ chỉ là sự ghán ghép giữa 2 con người mà thôi, chả có ý nghĩa gì cả.


Anh và cô cũng vậy, từ ngày lấy cô về đến giờ, anh chẳng hề động đến cô, cũng chẳng hề mở lời nói vứi cô 1 câu nào, cứ xem cô như không khí, đôi lúc chạm mặt thì cũng chỉ thoáng qua rồi cũng giường ai người nấy ngủ. Cô cũng thế, chỉ xem anh là không khí, anh muốn làm gì thì làm, chả liên quan. Trong đầu cô vẫn chỉ có bóng dáng của 1 người con trai trong quá khứ mà thôi.


Một tháng sau, anh dẫn về 1 cô gái, cô ấy rất xinh và có gương mặt nhìn rất có thiện cảm, lúc này anh mới chịu mở lời và giới thiệu rằng đó là bạn gái anh. Cô cũng chỉ ậm ừ cho qua và mỉm cười với cô gái đó rồi lại bước lên phòng. Anh thở dài 1 tiếng, cảm thấy cũng tội nghiệp cho cô vì phải chịu đựng sự vo vị trong cuộc hôn nhân này. Nhưng những suy nghĩ đó chỉ là thoáng qua thôi, anh nhanh chóng gạt bỏ nó ra khỏi đầu và mỉm cười đầy dịu dàng nhìn người con gái anh yêu hiện tại.


Chịu đựng thêm 1 tuần, hôm nay cô quyêt định sẽ ra ở riêng, dù sao thì, cô với anh kết hôn cũng chỉ là để giữ được tâm huyết của bố mẹ cô mà thôi. Bây giờ anh ta đã có người yêu thì cô cũng nên ra đi , không nên làm vật trở ngại trong tình yêu của họ.


Trong lúc đang thu dọn quần áo thì đột nhiên trong tủ quần áo rơi ra một đôi găng tay- chính là đôi găng tay mà cô đã tự tay mình đan tặng anh, chẳng thể lầm đâu được bởi vì trên đôi găng tay còn có cả tên của cô và anh mà…Như vậy có nghĩa là, anh chính là người con trai mà từng giây từng phút đều ở trong tim cô sao?


Nhưng mà, bây giờ, anh đã có người con gái khác, phải, anh đã yêu người con gái đó, không phải là cô. Cảm giác đau buốt chảy tràn trong tim, sự thật thì anh đã phản bội cô sao? sự thật thì bao năm qua cô cố gắng chờ đợi, giữ gìn để được làm vợ của anh trở thành vô nghĩa sao? Anh quên cô, thật sự đã quên cô bé năm nào cùng anh tắm dưới trời mưa, cùng anh đùa vui, cùng anh chơi trốn tìm,… Anh quên hết rồi sao?


Con tim quặn thắt, cô đau đớn đưa tay bóp chặt tim mình. Đau, đau quá. Làm sao anh có thể như vậy? Làm sao có thể quên cô? Làm sao có thể yêu người khác? Làm sao lại không tìm cô?…Cô không khóc. Thật sự, khi con người ta, thật sự đã quá đau trước 1 sự thật thì họ sẽ chẳng thể khóc nổi. Cô mỉm cười, 1 nụ cười lạnh ngăt. Đúng rội, tận cùng của nỗi đau không phải là nước mắt mà là 1 nụ cười lạnh ngắt chảy ngược vào tim. ngay bậy giờ, cả thế Giới như sụp xuống trước mặt cô, chẳng còn gì nữa, phải rồi, cô còn gì nữa đâu? Cái niềm tin, cái hy vọng 1 ngày nào đó người con trai kia sẽ trở về đâu còn nữa? Người ta đang sống hạnh phúc trong 1 tình yêu mới, đâu còn nhớ đến cô nữa mà cô cứ khờ khạo, cứ ngốc nghách tin tưởng cơ chứ? Giờ thì cô đã hiểu cảm giác khi niềm tin sụp đổ nó như thế nào rồi. Con người, đúng là đáng sợ. Làm sao mà  1 lời hứa lại dễ dàng quên như thế? Chả lẽ, chỉ là 1 quá khứ nghèo khổ túng thiếu mà họ quên đi, sợ làm bẩn những suy nghĩ trong đầu họ sao? Đúng là nực cười thật đấy, cô bất giác cười ngây dại như 1 con điên rồi ngất lịm.


******


Tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong căn phòng quen thuộc. Bây giờ cô cũng chẳng còn sức đâu để mà nhớ chuyện gì đã xảy ra hôm qua nữa. Cô đã quá đau rồi.


Anh bước vào, trên tay cầm tô cháo mà cô bạn gái nấu. Khi thấy cô nằm sõng xoài dưới sàn nhà, anh đã rất hoảng hốt vội bế cô đi tìm bác sĩ, cũng may chẳng bị gì,

Trang: « 12

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like |dislike
vote
Có tcm
100/ 100 100 bình chọn
HomeLượt Xem: 1/
Link:
Bình Luận
Tên bạn:

Nội dung:





↑Cùng Chuyên Mục
Bạn xem chưa ?
Tags: XtScript Error: Timeout.
Tag:
Bạn đến từ:
Share: img img img img img

Thanks To:XtGem
Liên kết:U-ON