↓↓xuống cuối trang↓↓
Chào mừng bạn đến với wap DinhLoi.XtGem.Com | Chúc bạn có 1 năm mới vui vẻ tốt lành hạnh phúc! Hãy giới thiệu website này cho bạn bè nhé!img
DinhLoi.XtGem.Com =>> CaFe9x.Gq
Bạn đến từ quốc gia: United StatesUnited States



Hôm nay ngày
28.02.24/03:41
img- Hi. Xin chào! CCBot/2.0
logo
.
HOMECHÁTTruyệnFORUM
Trang chủ>Truyện>Truyện teen>Gái đến ở cùng nhà!>
Gái đến ở cùng nhà chap 25-26
22.04.2014/08:53
Chap 25:
-Thôi, anh phải về kẻo bố mẹ lại mắng. - Em gãi đầu.
-Vào chơi chút thôi, bố mẹ em không có ở nhà đâu mà ngại. - Bé Huyền cười tươi rói.
-Bố mẹ em không có ở nhà chính là điều mà anh lo sợ đấy. - Em thầm nghĩ.
Không có bố mẹ Huyền ở nhà, nhỡ Huyền có hành động gì khiêu khích em thì em không chắc mình có khả năng kiềm chế được trước người con gái dễ thương này đâu.
-Thôi, anh là con trai, em ở nhà có một mình vào đâu có tiện. - Em cố từ chối.
-Đi mà anh, vào chơi chút đi, em muốn nhờ anh việc này. - Huyền vẫn cố năn nỉ.
Đôi mắt to tròn long lanh của em nó đã làm em xiêu lòng từ đầu rồi, bây giờ em nó lại còn ôm lấy tay em kéo kéo nữa chứ.Và cuối cùng thì lý trí vẫn không thắng được con trym ấy nhầm con tim, em đã yên vị trên bộ salon ở phòng khách nhà Huyền. Trong lúc em nó đang cặm cụi trong bếp làm gì đó, em đảo mắt một vòng. Nhà em nó khá rộng, gọn gàng, nội thất phải nói là khá sang trọng. Nếu em đoán không nhầm thì nhà em khá là có điều kiện. Ngồi một lúc thì em nó mang cốc coca ra mời em. Đi học về mệt mỏi, em tu một hơi hết luôn nửa cốc, giờ nghĩ lại thấy vô duyên vãi.
-Uống gì ghê thế, như chết đói. - Em nó cười.
-Kệ anh, mà có việc gì nói luôn đi. - Em đáp.
-Anh làm bạn trai em được không? - Huyền nói tỉnh bơ.
Em tí phụt luôn coca trong miệng ra, may mà kìm được. Nuốt đánh ực coca trong miệng xuống, em hỏi lại:
-Em nói gì cơ?
-Thì anh làm bạn trai em được không? - Huyền vẫn giữ bộ mặt tỉnh bơ.
Em biết là em đẹp trai nhưng mà đâu đến nỗi khiến cho em nó mê mẩn thế nhỉ, mới quen thôi mà.Như đọc được suy nghĩ của em, Huyền đính chính:
-Đóng giả thôi, đừng có tưởng bở.
-Sao lại phải đóng giả? - Em hỏi.
-Em lỡ chém với con bạn là có người yêu, tối nay tới là sinh nhật nó, nó bảo đưa người yêu tới. Em lỡ đồng ý rồi, bây giờ mà đến một mình thì mất mặt lắm. - Em nó kể khổ.
-Sướng chưa, cái miệng làm hại cái thân. - Em cốc đầu bé Huyền.
-Anh có đồng ý không để em còn biết đường. - Bé Huyền ôm đầu nhăn nhó.
-Anh thì không sao, nhưng không biết Trân có đồng ý không nữa, để anh về nhà hỏi đã, nếu được anh sẽ đi. - Em đáp.
-Ừ, anh cố giúp em nhé. - Huyền nói.
-Thôi muộn rồi, anh về nhà đây. - Em đứng dậy, đi ra cửa.
-Có gì anh gọi cho em nhé. - Con bé gọi với theo.
-Ừ, anh về đây. - Em quay lại mỉm cười rồi đi.
Về nhà, ăn cơm xong, em leo lên phòng bật máy lên chơi tí. Một lúc sau Trân lên, em kể chuyện Huyền nhờ cho em nó nghe. Nghe xong, Trân nói:
-Tùy anh thôi, em không cản, nhưng anh nhớ đừng làm điều gì quá đáng đấy nhé. - Trân nhẹ nhàng đáp.
-Rõ. - Em đưa tay lên chào kiểu quân đội. Trân về phòng rồi, em nhắn tin báo cho Huyền ngay. Em nó hẹn tối sang nhà nó đón, đi bằng xe của em nó.
Chiều, học thêm xong, em về nhà tắm rửa sạch sẽ thơm tho, lên bộ đồ chiến nhất rồi, chạy qua nhà em nó luôn. Trước khi đi Trân còn dặn dò:
-Anh đi cẩn thận nhé, nhớ về sớm em chờ đó.
Yêu vãi, em hôn Trân một phát tạm biệt vào má rồi chạy đi luôn.Sang nhà em nó, vào xin phép bố mẹ Huyền rồi đi luôn.
-Đi xe nào đây? - Em hỏi Huyền.
-Đi xe đạp điện của anh em đi. - Huyền đề nghị.
-Ừ thì đi. - Em gượng gạo đáp.
Nói thật với các thím, từ bé tới giờ em chưa đặt ass lên cái xe đạp điện bao giờ nên tất nhiên là chẳng biết cách đi rồi.
-Chắc là giống đi xe tay ga thôi. - Em tự trấn an.
Đặt ass lên yên xe, Huyền leo lên ngồi đằng sau, em cầu trời khấn phật đường nó không có ổ gà ổ vịt, nếu mà có chắc hai đứa nằm viện quá.Thử vít tay ga, may vãi giống y xe tay ga, lại còn nhẹ hơn nữa chứ. Máu dân tổ bẩm sinh của trỗi dậy, em vặn max tay ga, lặng lách đánh võng như Brian trong Fast and Furios.Vận tốc thay đổi bất ngờ, Huyền ôm chặt lấy em, hét:
-Đi từ từ, từ từ thôi anh, đừng có đánh võng kẽo ngã bây giờ.
-Hê hê yên tâm đê, tổ lái f33 anh còn không sợ nói gì cái đường này rộng thênh thang.
-Ủa f33 là gì vậy anh? - Huyền thắc mắc.
-À không có gì đâu, cơ mà thả anh ra, làm gì mà ôm ghê thế. - Em giật mình.
-Đã hứa hôm nay làm bạn trai của em rồi nhá, định nuốt lời hả. - Em nó đe dọa.
Em đành để im cho em nó ôm. Phải nói thật là cũng thấy thinh thích các thím ạ, cứ có hai cái gì tròn tròn mềm mại cạ cạ vào lưng em, làm cho chú sâu bé nhỏ của em thức giấc.Sau tầm 15p tổ lái, xịt tầm mấy lít nước mũi ấy nhầm máu mũi, cuối cùng chúng em cũng đến nơi. Bạn Huyền tổ chức sinh nhật ở một nhà hàng lẩu tuy không lớn mấy nhưng khá là ấm cúng. Vào thì thấy mọi người đã đến khá là đông rồi. Một tóc ngắn ngắn chạy ra tay bắt mặt mừng với Huyền, theo em dự đoán chính là chủ bữa tiệc sinh nhật này.
-Anh Minh, đây là Linh, bạn em. Hôm nay là sinh nhật nó. - Huyền giới thiệu.
-Chào em, anh là Minh, bạn, à không, người yêu của Huyền. - Em vội sửa lại ngay khi bị Huyền lườm sắc như dao cạo.
-Thôi hai người vào ăn đi, mọi người đến đủ hết rồi. - Linh tươi cười.
Em với Huyền vào ngồi cạnh nhau, một số đứa con gái nhìn em rồi thì thầm với Huyền điều gì đó, xong thấy em nó đáp đầy tự hào:
-Bạn trai tao đó.
-Đừng có diễn quá chứ. - Em nói nhỏ với Huyền.
-Kệ em. - Huyền đáp.
Thấy vậy thì em cũng im. Trong bữa cũng có một số đứa xung quanh quay sang hỏi chuyện em, nhưng em cũng chỉ trả lời nhát gừng, cho có thôi. Ăn uống chán chê no nê, cả lũ rủ nhau đi hát karaoke. Thế là em lại phải hộ tống em nó đi theo cả nhóm. Vào quán, em với Huyền chỉ ngồi yên nghe chúng nó hát, em cũng chẳng muốn gây sự chú ý. Đang ngồi nghe thì con Linh nó tới bảo với em:
-Anh với Huyền lên hát đi.
-Thôi anh hát chán lắm, lên hát lại khổ mọi người. - Em cười từ chối.
-Hát hay không bằng hay hát mà anh, anh với Huyền lên hát đi, nể em chút đi, sinh nhật em mà. - Em Linh nằn nỉ.
Vậy là em với Huyền đành lên hát. Em chọn bài She Neva Knows, một bài hát yêu thích của em. Em hát cũng được, giọng khá ấm và đặc biệt là em có khả năng bóp méo giọng, kiểu thằng Gờ Thìn ấy các thím ạ, nên em cũng không quá lo lắng. Bé Huyền hát cũng nhập tâm lắm, người cứ đung đưa feel the beat luôn.Đặc biệt là đoạn cuối, Huyền hát mà nhìn thẳng mắt em, cái nhìn chứa đầy những ẩn ý, như là đang gửi gắm điều gì đó tới em qua lời hát vậy.
Nhưng đâu ai biết sẽ có 1 ngày
Mọi cảm xúc từ trái tim em vụt tắt
Ai đã mang, mang đi hết rung động trong em giờ, đã biến tan
Sao đây khi em không thể yêu ai
Because Nobody Know
Mình lùi lại 1 bước để anh đi
Nhưng em đâu biết đã có 1 người
Cùng vòng tay ghì chắc em hơn bao giờ hết
Ai đã buông, khi cơn bão sau cùng đến vội vàng, cuốn đi rồi
Sao đây khi em không thể yêu ai.
Hát xong, cả đám đường ai người nấy về. Chở Huyền về nhà, chào hỏi bố mẹ em nó xong em cuốc bộ về nhà. Đang đi thì em bị một đám trẻ trâu chặn đường.
-Tao đã nói mà mày không nghe, hôm nay thì mày đừng hòng lết về con ạ. - Thằng to nhất nói.
Chap 26:
-Tao có quen mày không? - Em ra vẻ bình tĩnh hỏi.
-Đm quên nhanh vậy mày. - Thằng đó cười nhạt.
Em cố lục lại trí nhớ của mình xem đã gặp thằng này ở đâu chưa mà nó chặn đường mình nhỉ. Theo em nghĩ thì chắc là chưa, mấy cái loại trẻ trâu đầu gấu này em chẳng bao giờ dây vào chứ đừng nói là gây thù chuốc oán gì với nó. Hay là nó ngưỡng mộ vẻ đẹp trai phong trần của em nên chặn đường hỏi xin bí quyết nhỉ.
-Mày vẫn chưa nhớ ra à, vậy để tao nhắc mày nhớ, hôm trước tao gọi điện cho mày đó con. - Thằng đó vênh mặt lên nhìn muốn cho ăn đấm vãi các thím ạ.
-Tao nhớ rồi, nhưng chúng mày chặn đường tao làm cái gì? - Em hỏi lại.
-Đm còn hỏi nữa hả mày, tao đã nói mày tránh xa Huyền ra, mày còn cố tán, hôm nay tao đánh chết mày! - Thằng đó quát lớn, giọng giận dữ, mắt long lên sòng sọc. Mấy cái vụ đánh nhau này thì em không phải hay tham gia nhưng cũng đã từng trải qua, cùng với mấy năm hồi bé luyện võ nên dù có bị nó đe dọa em vẫn rất tỉnh, đáp:
-Thứ nhất, tao với Huyền chỉ là anh em thôi, éo có gì với nhau cả. Thứ 2, mày là gì mà có quyền ngăn Huyền tiếp xúc với người khác!
-Đm, ôm nhau mà là anh em hả. Tao là người yêu Huyền đấy, mày động vào Huyền thì mày xác định rồi con ạ, đánh chết nó cho tao! - Thằng đó hét to.
Mấy thằng trẻ trâu đàn em nó xông vào. Em nhanh chóng xuống tấn, thủ thế. Có vẻ chúng nó cũng nhận ra là em có võ nên đã chùn bước, đứng xung quanh nhìn em gườm gườm như muốn ăn tươi nuốt sống. Em đắc ý, khích tướng chúng nó:
-Sao, sợ hả? Từng thằng vào một, tao làm thịt chúng mày trong 5 phút cho xem. Bỗng có một tiếng hét lớn, rồi một cảm giác đau điếng ở đầu. Em vừa đau vừa choáng, ngã xuống. Chúng nó chơi đánh lén các thím ạ. Chỉ chờ có thế, đám trẻ trâu liên tiếp đấm đá vào bụng, vào mặt, vào lưng em. Bị đánh vào đầu, em chỉ còn biết nằm co cụm chịu những trận đòn như vũ bão của bọn nó. Đến lúc tưởng chừng như ngất đi thì bỗng có tiếng hét lớn:
-Các anh dừng tay!!!
Chúng nó không đánh nữa, em cố mở mắt nhìn thì chỉ thấy lờ mờ một bóng dáng nhỏ bé rất quen thuộc nhưng chẳng thể nhớ là ai? Em nghe bọn trẻ trâu có nói gì đó với người đó nhưng tai ù đi, không thể nghe được gì. Em cố nhìn, mái tóc đen dài, làn da trắng, dáng người nhỏ bé, là Huyền, không lẫn vào đâu được. Huyền còn nói với bọn trẻ trâu cái gì đó rồi chúng nó bỏ đi. Huyền vội chạy tới, nâng đầu em lên, mặt sốt sắng thấy rõ.
-Minh, anh có làm sao không???!!! - Em nghe loáng thoáng thấy Huyền hỏi.
Em yếu quá, chỉ có thể rặn ra được ba từ :"Cảm ơn em" rồi mắt em từ từ nhắm vào. Tỉnh dậy, em đang nằm trên một chiếc ghế salon, trong một căn phòng khách quen quen. Khẽ nhổm người dậy bỗng thấy đau nhói ở đầu nhưng cũng đỡ hơn lúc trước. Huyền đang ngồi bên cạnh, nằm ngủ gục xuống chiếc salon. Nhìn quanh, đây chính là phòng khách nhà Huyền, chắc là em nó đưa mình về rồi. Trời vẫn còn tối, nhìn lên đồng hồ mới có 3 giờ sáng. Nắm lấy vai Huyền lay lay, em gọi nhẹ:
-Huyền ơi, Huyền ơi.
Em nó tỉnh dậy, dụi dụi mắt, nhìn thấy em tỉnh dậy, em nó không khỏi mừng rỡ:
-Anh tỉnh dậy lúc nào vậy? Anh còn thấy đau không? Có bị thương ở chỗ nào không?
Vừa hỏi dồn dập, em nó lại vừa săm soi như để chắc chắn rằng em không bị làm sao.
-Anh không sao, cảm ơn em nhé. - Em cười, xoa xoa đầu con bé.
-Hi hi, cảm ơn không à, phải trả ơn chứ. - Huyền lém lỉnh.
-Anh chẳng có gì quý giá, chỉ có tấm thân này, em làm gì thì làm đi. - Em ưỡn ngực ra, giả vờ phanh áo trêu em nó.
-Hê hê, đấy là anh nói đấy nhé. - Em nó cười dê, hay tay xoa xoa vào nhau.
-Này này định làm gì đấy. - Em giật mình.
-Hi hi, cách duy nhất để đối phó với những thằng biến thái thì chỉ có cách là phải biến thái hơn nó mà anh. - Huyền cười.
Con bé tinh ranh thật, định troll nó mà bị nó troll lại. Rồi như nhớ ra một điều gì đó, em vội lôi điện thoại ra bấm gọi về nhà.
-Anh định báo về nhà hả, đừng lo, lúc đưa anh về em gọi báo cho chị Trân rồi. - Huyền như đọc được suy nghĩ của em.
-Trân có nói gì không? - Em hỏi.
-Chị ấy chỉ bảo là bố mẹ đi ngủ rồi mà anh lại chưa tỉnh, một mình chị ấy không đưa về được nên nhờ em chăm sóc cho anh, đợi sáng thì chị ấy bảo bố mẹ anh sang đón về. - Huyền đáp.
Qua đêm ở nhà người con gái khác như thế này, không biết Trân có giận em không nhỉ. Cơ mà thương binh tàn tật thế này thì làm được trò gì đâu mà giận.
-Mà sao lúc đó em biết anh bị đánh mà ra vậy. - Em hỏi Huyền.
-Mẹ nhờ em đi mua ít đồ, đi qua gặp thì vào cứu anh thôi. - Huyền đáp.
Nhục vãi, thân là đàn ông con trai mà phải để một cô gái ít tuổi hơn mình cứu, bách nhục xuyên tờ rym. Người ta thì anh hùng cứu mỹ nhân, còn em thì ngược lại.Hồi tưởng lại chuyện lúc tối, em hỏi Huyền:
-Thằng đó là người yêu em à?
-Không, nó nói linh tinh đó. Nó học lớp 11, theo đuổi em từ hồi em học lớp 8 cơ. - Huyền đáp.
-Thằng đó như thế nào? - Em tò mò.
-Chẳng ra gì. Học hành bết bát, hay đi quậy phá, tính tình thì cộc cằn. Nhiều lần em từ chối nó rồi nhưng nó vẫn cứ đeo bám, phiền lắm. - Huyền thở dài.
Ngồi nói chuyện một lúc nữa rồi em đứng dậy ra về.
-Anh ở đây đến sáng đi rồi về, trời tối về nguy hiểm lắm. - Huyền lo lắng.
-Thôi không sao, anh cũng đỡ rồi, anh phải về kẻo Trân chờ. - Em mỉm cười.
-Ừ, vậy anh về cần thận nhé. - Huyền tiễn em ra tận cửa.
-Ừ, anh về đây. - Em cười rồi quay bước đi. Bước xa rồi, bỗng em quay đầu lại, Huyền vẫn đứng ở đó dõi theo bóng em. Em chắp hai tay lên miệng thành cái loa:
-Vào nhà điiiiii
-Khi nào anh về thì em vàoooooo - Tiếng Huyền từ xa vọng lại.
-Đm thằng nào phá làng phá xóm đấy, biết bây giờ mấy giờ rồi không? - Giọng một bà nói đó bỗng chen vào.
Nghe vậy em cúp đuôi chạy thẳng về nhà luôn. Vừa đi vừa suy nghĩ, em thấy Huyền cũng dễ thương, đáng yêu đấy chứ. Nhưng rồi suy nghĩ đó bị em gạt bỏ ngay khỏi đầu.
-Chỉ Trân thôi, chỉ Trân thôi. - Em vả vả vào má mình.
Mời bạn đọc tiếp: Gái đến ở cùng nhà chap 27-28
Tag:
Bạn đến từ:
Share: img img img img img

Thanks To:XtGem
Liên kết:U-ON

Insane