XtGem Forum catalog
↓↓xuống cuối trang↓↓
Chào mừng bạn đến với wap DinhLoi.XtGem.Com | Chúc bạn có 1 năm mới vui vẻ tốt lành hạnh phúc! Hãy giới thiệu website này cho bạn bè nhé!img
DinhLoi.XtGem.Com =>> CaFe9x.Gq
Bạn đến từ quốc gia: United StatesUnited States



Hôm nay ngày
28.02.24/03:31
img- Hi. Xin chào! CCBot/2.0
logo
.
HOMECHÁTTruyệnFORUM
Trang chủ>Truyện>Truyện teen>Gái đến ở cùng nhà!>
Gái đến ở cùng nhà chap 27-28
22.04.2014/08:54
Chap 27:
Tiết sinh hoạt, cô chủ nhiệm bước vào lớp với bộ mặt hình sự, báo hiệu cho cả lớp chuẩn bị được nghe cải lương miễn phí rồi đây.Như thường lệ, thằng đầu tiên bị nhắc tên là em. Em tuy không phải loại học sinh quậy phá nhưng bất cứ trò nghịch nào của lớp cũng đều do em đầu têu ra.Có lần em rủ bọn con trai trong lớp bỏ học thêm ra net chiến dota xong bị thông báo về phụ huynh rồi đình chỉ mấy ngày, giờ nghĩ lại thấy ngu quá.Tuy ý thức kỷ luật của em không được tốt lắm nhưng các cô vẫn quý em vì em học tốt với lại đập chai (cdsht tí) nên nhiều lần cũng được cô chủ nhiệm tha cho. Hôm đó cũng vậy, sau khi bị nêu tên trước lớp vì bị ghi sổ đầu bài 5 lần một tuần và bị bắt đứng lên thề thốt đủ kiểu, em lại được cô chủ nhiệm tha bổng cho ngồi xuống. Vừa ngồi xuống phát, em quay xuống thằng T.Giang:
-Thấy chưa, tao tính cả rồi, chết là chết thế dell nào được, mày nghĩ tao là ai.
Em lỡ nói hơi to, cô chủ nhiệm nghe thấy nghiêm khắc quát:
-Minh, cậu đứng dậy, cậu nhắc lại xem cậu vừa nói cái gì!
Em cúi gằm mặt, gãi đầu gãi tai, lí nhí đáp:
-Em có nói gì đâu ạ.
-Tôi nghe thấy hết rồi. Có phải lâu nay tôi dễ dãi với cậu nên cậu nhờn đúng không?! - Cô chủ nhiệm sang sảng.
-Đâu ạ, em đâu dám... - Em vẫn cúi gằm mặt, tay mân mê quyển vở đặt trên bàn.
-Thứ hai tuần sau cậu nghỉ ở nhà cho tôi! - Cô chủ nhiệm nghiêm mặt.
-Ơ cô ơi, cho em xin lỗi... - Em vội nói.
Không để cho em nói hết câu, cô chủ nhiệm đã quát:
-Ngồi xuống!!!
Em đành ngồi xuống, đằng nào cũng gần tết rồi, đến trường cũng chỉ ngồi đánh bài hay trốn tiết đi đá bóng. Quay xuống dưới, thằng Giang đang ngồi cười đểu, nhìn cái mặt cờ hó của nó chỉ muốn đấm cho một phát.Về chẳng biết ăn nói với bố mẹ như thế nào, đầu năm tới giờ đã 2 nháy đình chỉ rồi, thế nào cũng không xong với mẹ. Thế là em cứ ngồi tự kỷ, suy nghỉ xem về nhà nói với mẹ thế nào để giảm tính chất nghiêm trọng của sự việc.Em mải suy nghĩ tới nỗi cô cho về lúc nào cũng chẳng hay, phải đến khi thằng Giang tới đập bồm bộp vào vai mới sực tỉnh. Thằng bé cười toe toét:
-Đồng chí cố gắng biểu diễn cho tốt nhá.
-Biểu diễn clgt? - Em ngơ ngác.
-Thì buổi biểu diễn trước khi nghỉ tết ấy, lúc nãy Trân đăng ký hát song ca với mày mà. - Nó vẫn cười và vỗ vai em bồm bộp.
Em phi ngay ra cửa lớp, túm lấy Trân, hỏi:
-Sao em đăng ký tiết mục mà không hỏi anh một câu vậy?
-Thì lúc nãy em hỏi, anh đồng ý rồi còn gì. - Trân đáp.
Chắc lúc nãy mải suy nghĩ quá nên Trân hỏi em cũng không để ý, cứ ừ đại. Tính em vốn nhát, giờ lại phải biểu diễn trước toàn trường, em sợ em làm hỏng việc.
-Hay bảo cô hủy đi, vẫn kịp đó. - Em bàn lùi.
-Không được, năm nay năm cuối rồi, phải có kỷ niệm gì đó để sau này còn nhớ về nhau chứ. - Trân khăng khăng không chịu.
-Anh hát chán lắm, lại biểu diễn trước toàn trường, anh sợ anh không làm được. - Em gãi đầu.
-Có gì đâu, có em hát chung với anh mà... - Trân vẫn cố gắng thuyết phục em.
-Thôi, hủy đi. - Em vẫn không thay đổi ý kiến.
-Thôi được rồi, để em đi báo với cô chủ nhiệm, con trai gì mà kém quá. - Trân lắc đầu quay đi.
"Con trai gì mà kém quá...kém quá...kém quá". Câu nói của Trân cứ vang lên trong đầu em như một hồi chuông không bao giờ dứt. Tính sĩ diện nổi lên, em kéo tay Trân lại.
-Hát thì hát, sợ gì. - Em vênh mặt.
-Biết ngay mà. - Trân cười khúc khích.
Về nhà, em leo lên phòng, bật máy lên tìm bài gì hay hay mà dễ hát để biểu diễn. Mấy bài về tình yêu thì chắc không được rồi, biểu diễn trước toàn trường thì chỉ có mấy bài nói về tuổi học trò là hợp. Bài hát về tuổi học trò thì em chỉ biết hai bài của Lynk Lee: "Ngày ấy bạn và tôi" với "Tạm biệt nhé". Đúng rồi, "Tạm biệt nhé", sao mình không nghĩ ra từ trước nhỉ. Bài này hồi mới ra em nghe đi nghe lại, còn tự tập hát trước gương và mơ tưởng tới một ngày được đứng trước toàn trường biểu diễn bài này cơ mà. Giai điệu bắt tai, lời ý nghĩa, quá tuyệt vời cho một bài biểu diễn. Chạy sang phòng Trân, em hỏi ngay:
-Mình hát bài "Tạm biệt nhé" được không?
-Ok luôn, em cũng đang định sang nói với anh đây. - Trân cười.
-Chắc chúng mình có thần giao cách cảm cmnr. - Em cười.
-Thần giao cách cảm gì với anh, mà hát không thì chán quá, hay để em đệm guitar cho nhé. - Trân hào hứng đề nghị.
-Ok, triển luôn, mà em biết đánh guitar lúc nào vậy? - Em ngạc nhiên.
-Em học từ bé mà, tại anh không biết đấy thôi. - Trân bĩu môi.
Qua vài lần tập dượt, em với Trân cũng đã đủ tự tin để có thể biểu diễn trước toàn trường. Tuy vậy, cảm giác khi bước lên sân khấu, đứng trước mấy trăm con người nó khác hẳn khi ở nhà các thím ạ. Em bắt đầu run các thím ạ. Như đọc được suy nghĩ của em, Trân quay sang trấn an em:
-Không sao đâu anh.
-Ừ thì anh có sao đâu. - Em nói cứng.
-Người run bần bật thế kia bảo không sao. - Trân cười khúc khích.
Nhục vãi các thím ạ, đàn ông con trai mà phải để cho gái nó dỗ. Từ bé đến giờ, dù có bị úp sọt hay bị bố mẹ đánh em cũng không run, em chỉ run đúng hai lần, một là lần đầu tiên đến trường và hai là lúc này.
-Sau đây là một tiết mục đến từ lớp 12A1, bài hát "Tạm biệt nhé" được trình bày bởi N.B.Trân và N.Đ.Minh, xin các bạn cho một tràng pháo tay. - MC giới thiệu.
-Đi thôi anh. - Trân nhìn em cười trìu mến.
Nuốt đánh ực nuốt bọt xuống cổ, cầm lấy cái micro, em đáp:
-Ừ, đi thôi.
Bước lên sân khấu, tràng pháp tay rào rào của khán giả phía dưới cũng giúp em bớt lo lắng hơn. Nhẹ nhàng ngồi xuống cái cái ghế đã được chuẩn bị sẵn, Trân bắt đầu gẩy nhẹ những ngón tay nhỏ bé trên dây đàn guitar.
-Sẽ đến lúc phải nói tạm biệt nơi đây, tiếc nuối bao ngây thơ của một thời. - Em cất tiếng hát.
Không biết là vì em hát hay thật hay là chỉ muốn ủng hộ em thôi mà sau khi em hát xong câu đầu, toàn trường vang lên tiếng vỗ tay rào rào. Nhận được sự ủng hộ và nhất là không nhận được bất kì viên gạch nào ném lên sân khấu, em hát càng ngày càng hăng, có lúc đứng dậy khỏi ghế bước ra sát sân khấu để giao lưu với khán giả.Em với Trân chia hai phần, tuy em mở đầu nhưng lại hát phần của Phúc Bằng, còn Trân hát phần của Lynk Lee. Đến đoạn cao trào của ca khúc, Trân lấy hơi rồi cất tiếng hát:
-Để tôi nhớ...
Lập tức sân trường như nổ tung vậy, tiếng vỗ tay rào rào, tiếng huýt sáo hò hét vang lên như trong một show diễn thực thụ vậy.Trân quay sang em nở một nụ cười rạng rỡ như tiếp thêm sức mạnh cho em vậy. Và cứ thế, chúng em đã kết thúc bài hát một cách hoàn hảo trong tiếng pháo tay ròn rã của học sinh toàn trường. Nắm chặt lấy tay Trân, chúng em cúi chào khán giả. Đó có thể coi là một trong những kỷ niệm thời học sinh cuối cùng của em, và cũng là một trong những kỷ niệm cuối cùng bên người con gái em yêu...
Chap 28:
Những ngày học cuối cùng của năm con Rắn, không, phải nói là những ngày ăn chơi mới đúng, đến trường có học gì đâu, cuối cùng cũng qua. Vẫn như mọi năm, trước khi nghỉ tết, lớp trưởng thông báo kế hoạch ăn chơi của lớp trong tết. Năm nào cũng vậy, lúc thông báo xong đứa nào cũng hào hứng lắm, xong đến lúc đi chơi thì lại thiếu đứa này đứa kia. Hy vọng năm nay chúng nó đi đủ hết, dù sao cũng là năm cuối rồi, đi đủ về sau còn có kỷ niệm để nhớ về nhau.
-Hội bàn tròn tập cmn hợp. - Thằng Giang rống lên.
Lập tức em cùng mấy thằng nữa tới chỗ nó ngay. Bọn em đều là fan của YNCHĐEG nên tự gọi hội của mình như vậy.
-Nghỉ tết rồi, kế hoạch ăn chơi thế nào đây? - Thằng Giang hỏi.
-Game, game và game. - Thằng Trí đáp ngay.
-Game cái đầu mày, chơi nhiều không chán hả? - Thằng Giang cốc đầu nó.
-Mày với thằng Minh còn có gấu, bọn tao không có thì chẳng game thì làm gì. - Thằng Tuấn Anh nhăn nhó.
-Thôi thông cảm với bọn FA đi Giang. Chúng mày cứ onl garena đi, có kèo DotA thì tao gọi. - Em nói.
-DotA cl, giờ này còn DotA, LoL đi cháu, thế kỉ 21 cmnr. - Chúng nó đồng thanh nói.
Bị chúng nó dồn ép, em buộc phải dẹp tình yêu DotA sâu nặng sang một bên và đi theo số đông. Em chơi song song cả 2 game nhưng chơi DotA nhiều hơn. Không có ý gì với mấy thím chơi LoL đâu nhưng những thằng chơi LoL mà em biết phần nhiều rất lấc cấc, trẻ trâu và học ngu, vì vậy em hơi có chút kì thị với game thủ LoL.
Chia tay bọn bạn, em cùng Trân bon bon trên chiếc Asama huyền thoại.
-Giờ về luôn hả? - Em hỏi Trân.
-Hôm nay tan sớm một tiết, đi đâu chơi đi anh. - Trân đề nghị.
-Lạnh bỏ xừ, đi đâu. Về nhà nằm đắp chăn ôm nhau là sướng nhất.- Em đáp.
-Hay ra bờ sông ngồi hóng gió đi anh. - Trân phớt lờ lời nói của em.
-Lạnh thế này mà ra bờ sông ngồi, muốn ăn thử FrostBite của Rylai hả. - Em nói.
-Thế bây giờ có đi không! - Trân cầm lấy tay em, ghé hàm răng cá mập vào chực cắn.
-Mới học được Cẩu Quyền ở đâu thế, định áp dụng lên cao thủ võ lâm này hả, đâu có dễ. - Em giả giọng trong phim Trung Quốc.
Trân khẽ cứa răng hàm lên tay em. làm em vội rụt tay lại.
-Thôi được rồi, đi thì đi. - Em hậm hực.
-Hihi. - Trân khúc khích cười.
Dừng xe ở bờ sông, Trân nhảy tót xuống lon ton ra mép nước. Em bước tới rồi ngồi xuống bên cạnh Trân.
-Cẩn thận kẻo hà bá bắt xuống sông đấy. - Em dọa.
-Làm như Trân là trẻ con không bằng. - Em nó bĩu môi.
Hai tay bó lấy gối, ngửa mặt lên trời đón lấy những cơn gió mùa lạnh buốt vuốt nhẹ lên má. Bình thường đã lạnh, ra bờ sông càng lạnh hơn.
-Em không lạnh hả? - Em hỏi Trân.
-Ngày bé em sống ở Hàn Quốc, chịu lạnh quen rồi. - Trân đáp.
Kéo lấy tay Trân cho em nó ngã vào lòng mình, em vòng tay ôm chặt trước bụng em.
-Bỏ ra, bỏ ra. - Trân dãy dụa.
-Hề hề, ôm tí cho ấm. - Em cười đê tiện.
-Anh là cái đồ dê xồm. - Trân nói.
-Không biết đứa nào dê hơn đâu, có người còn định cởi quần người khác kia mà. - Em đá đểu.
Trân im luôn, quay mặt đi vì ngượng. Thấy vậy em đành dỗ:
-Hì hì, anh đùa thôi mà.
-Em hỏi anh cái này, anh phải trả lời thật nhé. - Trân vẫn quay mặt đi rụt rè nói.
-Ừ em hỏi đi.
-Có phải em không đủ hấp dẫn để anh làm chuyện đó không? - Trân nói nhỏ, dù quay mặt đi nhưng em vẫn thấy rõ má em nó đang ửng đỏ lên vì ngượng.
-Em nói gì vậy, tất nhiên là anh muốn, rất muốn là đằng khác. Nhưng anh nói rồi, anh nghĩ chuyện đó đợi khi chúng ta thành vợ chồng rồi làm cũng không muộn. - Em từ tốn.
Em vừa dứt lời, Trân quay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt em:
-Anh nói rồi đấy, anh nhất định phải lấy em đấy nhé, anh hứa đi.
Với một đứa con trai lớp 17 tuổi, chuyện cưới xin là quá xa vời, kể cả với một đứa mà bị mọi người đánh giá là già trước tuổi như em. Không phải là em không nghiêm túc trong chuyện với Trân nhưng thực sự thì em chưa từng nghĩ đến một ngày hai đứa kết hôn.
-Ừ, anh hứa. - Em đáp.
-Hứa rồi nhé, thất hứa đừng nhìn mặt em. - Trân cười rạng rỡ.
-Rồi, anh hứa mà. - Em bẹo má Trân.
Mấy ngày nghỉ cũng trôi qua nhanh chóng với những ngày hai đứa ngồi cạnh nhau chiến LoL với bọn ở lớp. Trân giờ đã trở thành LoL's gamer "vì cái game này có con đội mũ xanh xanh dễ thương" - nguyên văn lời em nó.
Như mọi năm, sáng 30, nhà em lục tục về quê. Mười mấy năm nay năm nào em cũng đón giao thừa ở quê, buồn lắm.Đồ đạc đã chuẩn bị đầy đủ, em vi vu trên con Air Blade chở Trân về ra mắt tổ tiên.Tất nhiên là hai đứa không dám manh động vì bố mẹ đang đi ở đằng sau. Sau gần một tiếng, em đã về tới ngôi làng thân thuộc. Mấy đứa trẻ con đang đứng chơi ở đầu làng, thấy em phóng xe về chúng nó vây lấy.
-Anh Minh mới về ạ.
-Chị nào xinh vậy anh?
-Người yêu anh à?
Bọn trẻ con liên tục hỏi. Em cười, đáp:
-Anh vừa mới lấy vợ đó, chúng mày thấy vợ anh xinh không.
-Anh Minh nhìn xấu zai vậy mà lấy được vợ xinh thế. - Tiếng thằng ôn nào đó vang lên.
-Thằng nào vừa nói đó. Đã thế chúng mày năm nay không có lì xì gì hết nhé. - Em cay cú.
-Ấy ấy anh Minh đẹp zai, đẹp zai mà. - Thằng nhóc ra mặt.
Xoa đầu thằng bé, em cười hì hì:
-Biết đầu thú thế là tốt. Nhưng mày vẫn không có lì xì đâu nhé. Rồi em phóng đi. Trân ngồi sau cười:
-Anh chơi xấu quá.
Về nhà, cất hết đồ đạc, em với Trân tót sang làng bên chơi. Mấy thằng trai làng tầm tuổi em thấy Trân đi qua thì mắt đảo như rang lạc, mồm há hốc, dãi chảy ròng ròng thiếu điều lấy xô để hứng. Em cũng hơi bực mình, kéo tay Trân đi nhanh.
-Người đâu mà như người mẫu vậy, căng đét. - Thằng nào đó cố tình nói to.
Em cay cú quay lại, mặt hầm hầm.
-Chúng mày vừa nói cái gì.
Thằng đó nhắc lại câu vừa nãy, em điên tiết sấn tới, mặc cho Trân ngăn cản. Thằng ôn đó mặt vẫn câng câng lên, lần này tao không cho mày lết đất tao không về.Thấy mặt em có vẻ hình sự, nó bắt đầu chột dạ:
-Mày định làm gì?
-Tao chỉ nói chuyện chút thôi. - Em cười nhạt.
-Có chuyện gì vậy. - Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Em quay ra, thằng Long đang đứng đằng sau nhìn em.
Mời bạn đọc tiếp: Gái đến ở cùng nhà chap 29-30
Tag:
Bạn đến từ:
Share: img img img img img

Thanks To:XtGem
Liên kết:U-ON