XtGem Forum catalog
↓↓xuống cuối trang↓↓
Chào mừng bạn đến với wap DinhLoi.XtGem.Com | Chúc bạn có 1 năm mới vui vẻ tốt lành hạnh phúc! Hãy giới thiệu website này cho bạn bè nhé!img
DinhLoi.XtGem.Com =>> CaFe9x.Gq
Bạn đến từ quốc gia: United StatesUnited States



Hôm nay ngày
28.02.24/03:56
img- Hi. Xin chào! CCBot/2.0
logo
.
HOMECHÁTTruyệnFORUM
Trang chủ>Truyện>Truyện teen>Gái đến ở cùng nhà!>
Gái đến ở cùng nhà chap 23-24
22.04.2014/08:52
Chap 23:
Đạp xe chầm chậm về nhà, con đường cứ như dài thêm vậy. Em đã đánh mất lòng tin của Trân, giờ về không biết giải quyết như thế nào nữa. Tự trách mình sao mà ngu ngốc quá, chết vì gái bao giờ cũng là một cái chết tê tái.Về đến nhà, lên trên tầng ngó qua phòng Trân thì chưa thấy Trân về, em vội chạy xuống nhà.
-Trân về chưa mẹ ơi?! - Em hỏi mà như hét vào tai mẹ
-Chưa, lúc chiều thấy nó ra ngoài đi chơi đâu đó, giờ vẫn chưa thấy về. Mà mày làm gì mà sốt sắng thế? - Mẹ em hỏi, vẻ mặt nghi ngờ.
-Không có gì đâu mẹ, con hỏi vậy thôi. Con đi ra đây tí nhé!
Không đợi mẹ có đồng ý hay không, em chạy nhanh ra ngoài sân, xỏ chân vào đôi tông chiến rồi nhảy lên con Asama thần thánh, phóng điên cuồng ra đường. Em đạp như điên qua những con đường quen thuộc, chỉ mong hình bóng nhỏ bé thân thương ấy xuất hiện mà sao không thấy.Em liệt kê ra những nơi mà Trân có thể tới trong đầu, nhưng càng nghĩ lại càng rối rắm. Em đi hết nhà con Trinh cùng mấy đứa con gái trong lớp, tìm cả ở mấy quán ăn chúng em thường đến mà vẫn chẳng thấy Trân đâu. Em chỉ sợ Trân nghĩ quẩn rồi lại làm điều gì bậy bạ. Em vẫn cứ phóng xe tìm kiếm trong vô vọng, những giọt nước mắt đã chực trào ra nhưng em cố nén vào.
-Bây giờ mày phải mạnh mẽ, không được yếu đuối - Em tự nhắc nhở mình.
Rồi em rút điện thoại ra gọi cho thằng T.Giang.
-À lố!
-Mày có rảnh không?
-Có, sao?
-Trân đi đâu mất tích rồi, mày đii tìm với tao, nhanh lên!!!
-Ok, tao ra chỗ mày ngay.
-Thôi khỏi, mày với tao chia 2 hướng đi tìm, tao nghĩ Trân không đi xa được đâu.
-Ok!
Tắt máy, em đạp xe ra bờ sông. Tìm khắp nơi cùng chốn rồi, lần này mà không thấy nữa chắc em phải đăng tin tìm trẻ lạc quá.Trời quả không phụ lòng người, Trân đang ngồi bên bờ sông. Em chống xe, từ từ lại gần rồi ngồi xuống bên cạnh Trân. Trân vẫn chẳng phản ứng gì, mắt trân trân xuống dòng nước phía dưới.
-Trân để Minh giải thích, không phải như Trân nghĩ đâu. - Em gãi đầu.
-Cậu không phải giải thích. - Trân lạnh lùng đứng dậy, bước nhanh đi.
Đến nước này không còn gì để mất nữa. Em ôm lấy Trân từ đằng sau, mặc cho em nó giãy giụa, rồi cắn, cấu, làm đủ trò với em, em vẫn siết chặt vòng tay.
-Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!!! - Trân hét to, lạc cả giọng.
-Anh không để mất em đâu! - Em nói rõ ràng từng chữ.
Trân chống cự yếu dần rồi dừng hẳn. Em buông Trân ra, xoay người em nó lại nói:
-Nhìn thẳng vào mắt anh này!
Trân ngẩng mặt lên.
-Cô bé hồi chiều chỉ là anh quen biết thôi, anh chỉ xem nó như một đứa em gái mà thôi.
-Sao tôi có thể tin cậu khi tôi đã chứng kiến cảnh chiều nay. - Trân lạnh lùng nói, từng lời như vết dao cứa vào lòng em.
-Huyền chỉ đùa giỡn mà thôi, em không tin anh sao?
Trân im lặng. Em nắm lấy vai Trân, nhìn thẳng vào mắt em nó:
-Em có tin anh không? Như không chịu được cái nhìn của em, Trân quay đi. Trân không phản ứng nữa, chắc là hết giận em rồi. Ôm Trân vào lòng, em thủ thỉ vào tai em nó:
-Yêu nhau thì phải tin nhau chứ.
-Em...em xin lỗi. - Trân lí nhí.
-Không, em không có lỗi, người có lỗi là anh. - Em dỗ dành em nó.
-Khi nhìn anh đi cùng cô bé đó, em sợ lắm anh biết không. Em sợ rằng sẽ mất anh, em sợ rằng sẽ không còn anh ở bên cạnh nữa, khi đó thì em biết sống sao. - Trân nói mà giọng nghèn nghẹn, mắt đỏ au.
Đưa tay lên lau nhẹ những giọt nước mắt của Trân, em cười trấn an em nó:
-Anh hiểu mà. Em yên tâm, thằng Minh này sẽ mãi mãi bên em thôi, không đi đâu đâu.
Trân ngửa mặt lên cười với em. Khoảnh khắc ấy như ngàn vạn tia nắng xuất hiện sau cơn mưa to vậy, nụ cười ấy làm em ấm lòng lạ lùng.Vẫn ôm chặt lấy em, Trân ngập ngừng hỏi:
-Anh có thể hứa với em điều này được không?
-Điều gì?
-Anh sẽ không bao giờ buông tay em.
-Được rồi, anh hứa. - Em cười nhẹ.
Trời bắt đầu tối, em nói với Trân:
-Thôi mình về. Em nó ngoan ngoãn ngồi lên yên xe để em chở về. Trên đường bỗng điện thoại rung, đưa lên nghe thì hóa ra thăng T.Giang:
-Mày tìm thấy Trân chưa?
-Rồi, tìm thấy cách đây gần nửa tiếng rồi.
-Mẹ mày, tìm thấy không báo cho tao, làm tao tìm gần chết.
-Cảm ơn mày.
-Đm, hôm nay ăn gì mà lịch sự vậy mày, mai bao tao Rồng đỏ là được rồi.
-Ừ, ok, mày về đi.
-Ờ, bye bye con tró.
Đút điện thoại vào túi quần, em thấy mình thật may mắn khi có một thằng bạn tốt. Đúng là khi hoạn nạn mới biết ai là bạn, ai là thù.
Ăn cơm xong, em xán tới định phụ giúp mẹ với Trân rửa bát nhưng bị đuổi lên không thương tiếc.Leo lên tầng, em lôi sách vở ra học bài. Em quyết tâm rồi, em sẽ cố công học hành để mai sau thành đạt, để Trân không phải hối tiếc vì đã yêu em.
Ngồi học được một lúc bỗng có tin nhắn đến. -Mày liệu hồn thì tránh xa Huyền ra! - Thằng dở hơi nào đó nhắn tin cho em.
-Ai đấy? - Em nhắn lại.
-Mày không cần biết, biết người biết ta đi, đũa mốc mà chòi mâm son. - Nó nhắn lại, vẫn dữ cái giọng điệu cộc cằn.
Em kệ mẹ nó luôn, chắc lại thằng nào theo đuổi bé Huyền rồi nhắn tin đe dọa thôi. Chắc thấy em không trả lời, một lúc sau nó nháy máy em liên tục. Bị nó làm phiền, em bực quá nghe máy, chửi:
-Đmm gọi gọi cl.
-Tao nói rồi đấy, mày không biết điều thì mày chết con ạ. - Một giọng trầm trầm vang lên trong điện thoại.
Nói xong nó tắt máy luôn, không nháy nữa. Các bác sĩ bệnh viện tâm thần bây giờ quản lý lỏng lẻo thật, để cho bệnh nhân nó dùng điện thoại nghịch nữa, vô trách nhiệm vãi.
Một lúc sau Trân lên phòng em, ngồi lên giường. Em hỏi:
-Em không học à?
-Anh, tối nay em ngủ cùng anh được không?
Chap 24:
-Em...em nói gì cơ? - Em lắp bắp.
-Anh... cho em ngủ cùng với, bên phòng em người ta khoan đục gì bên đó ồn quá.- Trân ngập ngừng.
-À ừ em cứ mang chăn gối sang đây. - Em đáp, mặt hí hửng thấy rõ.
Trong lúc Trân về phòng lấy chăn gối sang, em gập sách vở lại, bật máy tính. Trân vừa sang em đã rủ:
-Ngủ sớm làm gì, xem phim không?
-Hihi ok. - Em nó vui vẻ đáp.
Em nối laptop với màn hình LCD, xem thế nó mới tận hưởng được hết cái hay các thím ạ.Em chọn một phim Grown up 2. Em thả người lên chiếc sofa, vỗ vỗ tay xuống ghế:
-Ngồi đây đi em.
Trân từ từ bước tới và ngồi lên đùi em.Các thím cứ tưởng tượng thế này, em đang ngồi khép hai chân thì Trân ngồi lên đùi em, xoay lưng về phía em, còn em thì đặt cằm lên vai Trân.
-Em...em làm gì vậy? - Em lắp bắp hỏi.
-Em ngồi đây có được không anh? - Trân đỏ mặt.
-Được, được chứ. - Em gật đầu lia lịa.
Em chẳng thể nào tập trung xem phim được. Cái mùi con gái thơm thơm, em cũng không biết là do nước hoa hay người con gái tự nhiên có, cứ thoang thoảng làm đầu em cứ ong ong, phê phê. Tư thế ngồi nhạy cảm này làm em khổ sở vô cùng, cứ phải cố ngăn cho máu dồn xuống một số bộ phận.Em cứ theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy bụng Trân, mũi dí sát lên tóc, lên cổ Trân, hít lấy hít để cái mùi con gái gây nghiện. Rồi em từ từ đặt Trân nằm xuống ghế, hai tay giữ chặt hai bên đầu Trân, rồi nhẹ nhàng đặt lên đôi môi hờ hững ấy một nụ hôn say đắm. Sau 5 phút điên cuồng cuốn lấy nhau như hai con thú, em bế thốc Trân lên, đặt em nó lên giường. Hai đứa lại tiếp tục những nụ hôn kiểu Pháp như lúc nãy. Trân lần lần tay xuống cạp quần em, cố gắng tháo thắt lưng ra. Đến lúc này em mới bừng tỉnh, nhanh như cắt đưa tay nắm chặt lấy cổ tay Trân, nhìn thẳng vào mắt em nó hỏi:
-Em đang làm gì vậy?
-Ơ... Em tưởng anh... - Trân ngơ ngác.
-Tưởng gì, em nghĩ anh là một thằng như vậy sao? - Em nghiêm mặt, hơi gằn giọng.
-Không... không, chỉ là em tưởng anh... cũng muốn vậy. - Trân ngập ngừng.
-Là một thằng con trai, tất nhiên là anh rất muốn. Nhưng là bạn trai em, anh không cho phép mình làm vậy. Thế nên từ bây giờ trở đi, anh mong chúng ta không vượt quá giới hạn, được không? - Em từ tốn.
-Vâng... - Trân lí nhí đáp.
Em ôm Trân vào lòng, thì thầm vào tai em nó:
-Em biết anh yêu em mà, chỉ là anh muốn giữ gìn cho em.
-Em quả không sai lầm khi chọn yêu anh, đồ ngốc ạ. - Trân ôm cứng lấy em.
-Thôi ngủ đi, muộn rồi.
-Thế anh không đánh răng à? - Trân hỏi.
-Đánh làm gì trong khi ngày mai lại ăn, răng lại bẩn. - Em đáp tỉnh bơ.
-Bẩn quá, không chơi với anh nữa. - Trân nhăn mặt đi vào phòng tắm đánh răng.
Mặc kệ, em cứ nằm cuộn tròn trong chăn. Đánh răng rửa mặt xong, Trân tắt đèn rồi nhảy lên giường ôm lấy lưng em. Em cũng xoay người lại, ôm Trân vào lòng. Lúc này Trân như một con mèo con bé nhỏ vậy, ngoan ngoãn, hiền lành, cứ rúc vào người em. Hai đứa cứ ôm nhau như vậy rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng biết.
Bẵng đi mấy hôm, đang dắt xe ra khỏi cổng trường chuẩn bị cùng Trân về thì bỗng có tiếng gọi to:
-Anh Minh ơi!
Em dáo dác nhìn xung quanh, không biết có em nào hâm mộ mình mà gọi to thế không biết.Mắt em dừng ở một đứa con gái đang đứng ở vỉa hè bên kia đường cười tít mắt, vẫy vẫy tay. Là bé Huyền các thím ạ. Con bé chạy tới chỗ em, vừa tới nơi nó đã rối rít với Trân:
-Em xin lỗi vì lần trước đã hành động không phải.
-Không sao, chỉ là hiểu lầm thôi mà. - Trân cười, nói.
-Có việc gì không mà sang trường anh? - Em chen vào.
-Hôm nay bố mẹ em có việc bận nên em định sang nhờ anh chở về nhà, dù sao trường em với trường anh cũng gần nhau, nhưng hình như hai anh chị chuẩn bị về cùng nhau thì phải. - Huyền nói.
-Ừ đúng rồi, cảm phiền em đi bộ tí nhá. - Em cười đểu.
-Vậy thôi em chào hai anh chị. - Huyền cười rồi bước đi.
-Khoan dừng lại đã... - Trân kéo tay Huyền lại.
-Sao vậy chị? - Huyền hỏi.
Trân không trả lời, quay sang em, nói:
-Anh chở bé Huyền về đi.
-Sax, sao lại thế? - Em ngơ ngác.
-Con gái yếu đuối đi một mình đâu có được, anh chở Huyền về đi, em nhờ Trinh đèo về cũng được. - Trân nói.
-Ơ...nhưng mà... - Em vẫn thắc mắc.
-Không nhưng nhị gì hết, anh chở bé Huyền về đi. - Trân lườm em sắc như dao cạo.
Giờ thì muốn từ chối cũng không được, em đành miễn cưỡng chở bé Huyền về. Trưa nắng, Huyền cứ núp núp sau lưng em, tay bám nhẹ vào áo em, không dám có nhưng hành động thái quá như lần trước. Chở ẻm về đến nhà, đang định quay đầu xe thì ẻm nói:
-Anh vào nhà em chơi chút đi.
Mời bạn đọc tiếp: Gái đến ở cùng nhà chap 25-26
Tag:
Bạn đến từ:
Share: img img img img img

Thanks To:XtGem
Liên kết:U-ON