Old school Swatch Watches
↓↓xuống cuối trang↓↓
Chào mừng bạn đến với wap DinhLoi.XtGem.Com | Chúc bạn có 1 năm mới vui vẻ tốt lành hạnh phúc! Hãy giới thiệu website này cho bạn bè nhé!img
DinhLoi.XtGem.Com =>> CaFe9x.Gq
Bạn đến từ quốc gia: United StatesUnited States



Hôm nay ngày
23.06.24/02:45
img- Hi. Xin chào! CCBot/2.0
logo
.
HOMECHÁTTruyệnFORUM
Trang chủ>Truyện>Truyện teen>
Ghét của nào trời trao của ấy chap 02
22.04.2014/15:08
Đang trên đường về nhà, nó tung tăng tung tẩy, vừa đi vừa nghe nhạc vừa hát, rất chi là yêu đời, thì thấy 1 tên say rượu đang nôn thốc nôn tháo ở phía gốc cây ngay đường về nhà nó; rồi lại nằm lăn quay ra đất như chết rồi ý….. Nhìn người đó, nó k những k thương xót, chạy lại cứu vớt mà nhìn người đó 1 cách khinh miệt, khẽ lẩm bẩm:
_Đúng là vô phúc cho con nhỏ nào yêu phải thằng nát rượu này, vô phúc cho ai có thằng con này……
Len lén, nó tránh tên say rượu như 1 tên gây bệnh dịch truyền nhiễm vậy, vì dây vào mấy thằng nát rượu phiền phức lắm. Những tên say thường chẳng biết trời đất gì nữa nên mất nhân tính lắm, k động vào là tốt nhất; mà nó cũng k phải đấng tối cao mà phải đi cứu rỗi những tên như tên nó chẳng quen biết gì kia….. k khéo lại rước nợ vào thân……
Còn 1 chút nữa là nó bước qua được cái tên đó thì nó lại đứng khựng lại khi cái tên nát rượu đấy tự dưng lại quay mặt ra ngoài, lộ ra cái mặt baby đầy lãng tử mà nó chán ghét nhất cuộc đời này….. Nhíu mày, suy nghĩ 1 chút rồi nó dè chừng bước lại gọi tên say xỉn vô tích sự đấy:
_Này……
Vẫn k có động tĩnh gì, tên kia nằm im thin thít.
_Này…… này……_ Nó dơ chân đá đá vào người tên đó.
Im lặng, k có 1 tiếng trả lời, chỉ còn tiếng thở đều đều của cái tên mà ai cũng biết là ai đấy làm nó giận đỏ mặt và…..
"BỐP"
_Này, chết rồi à?_ Nó thằng tay tát vào cái gương mặt bảnh bao của hắn.
Vẫn chẳng thấy hắn ứ ừ gì, nhăn mặt hay động đậy vì đau cũng không luôn….
Thở dài 1 cái, nó dùng cái sức lực nhỏ bé cha cho mẹ cho từ lúc sanh ra tới nay, kéo lê hắn về nhà mình mà muốn hụt hơn….. Hắn là con trai mà con to cao gấp đôi nó chứ, thế mà nó chẳng hiểu tại sao lại phải rước cái họa này về nhà mình nữa…..
_Nhật Linh, ai thế này? _ Chị nó chạy ra mở của cho nó và rất ngạc nhiên khi nó về và kéo theo 1 thằng con trai.
_Thằng của nợ, ai biết_ Nó bực dọc nói, thở k ra hơi luôn.
Chị nó nhìn nó, rồi lại nhìn tên con trai đang bị nó kéo lê như bao tải kia có 1 gương mặt rất ư là tuần tú, sáng sửa mà cười gian:
_À ừ, của nợ của em hả?
Chị nó nói vậy, lúc đầu nó cũng chẳng biết chị mình có ý gì đâu, nhưng sau khi đần mặt 1 lúc mới hiểu ra cái ý đen tối đấy. Nó khựng lại, da gà da cóc gì hay ếch nhái gì cũng đồng loạt nổi hết cả lên, rùng mình 1 cái khiếp đảm, nó quay ngoắt lại, mặt nhăn nhó xen lẫn khó chịu phản bác:
_K phải bạn trai em, chị đừng có nghĩ vớ vẩn.
_Haha ừ, chị biết rồi mà, có nói gì đâu_ Chị nó nói vậy chứ nhưng gương mặt vẫn cười cực kì gian tà như chẳng quan tâm đến câu giải thích của nó vậy.
Và rồi chị nó 1 nước đi thẳng về phòng mình. Nó thì vừa tức vừa mệt mỏi vì mãi mới lôi được cái thằng to cao nặng gấp đôi mình lên giường được. Nhìn cái bản mặt búng ra sữa đang ngủ ngon lành chẳng còn biết trời đất gì của hắn mà nó k khỏi tức giận.
"BỐP…"
_Cái tên chết trôi chết nổi chết mất xác kia, sao mi k nốc cho nhiều rượu nữa vào rồi chết luôn đi chứ sống làm cái quái gì trên cuộc đời này nữa hả? K gái gú thì lại rượu chè, mi mang cái mặt mo nhà mi đi lừa tình bao nhiêu đứa con gái rồi hả? Cái đồ đàn bà, đồ công tử bột……_ Nó thẳng tay ném cái khăn ướt vào mặt hắn rồi chống tay chỉ thẳng mặt hắn mà chửi tới tấp…..
Khi chửi hắn mệt rồi mà trong khi hắn chẳng xi nhê gì nên nó càng tức, đấm mạnh 1 cái "Bốp" vào ngực hắn cho bõ tức, nhưng rồi chung quy vẫn phải lấy khăn lau mặt cho hắn. Cởi cái áo trắng đã bẩn hết ra của hắn mà nó đỏ mặt tía tai, máu mũi muốn xịt ra luôn khi nhìn người hắn, nó lẩm bẩm:
_Cái đồ bê đê…. Người gì mà da trắng mịn hơn cả da con gái vậy? Hixxx… mà sao mi nhìn ẻo lả thế mà cơ bắp giữ vậy chứ? Mi ăn cám gì vầy????....
Nó nhìn hắn ngứa mắt, lại đấm 1 cái nữa rõ là mạnh vào ngực hắn rồi mới ra ngoài ôm gối sang phòng chị gái ngủ nhờ. Vì cái phòng nó h đây đã có 1 cái tên mà nó gọi là " Vô công rồi nghề" đang ngủ ngon lành kia chiếm mất rồi…..
* * *
SÁNG HÔM SAU:
Mạnh nhíu mày bởi ánh nắng rọi vào mặt và vì bị 1 thứ gì đó nhộn nhộn cứ k ngừng liếm liếm vào mặt mình, khiến hắn khó chịu mà phải tỉnh. Đầu Mạnh đau nhức như búa bổ vì hôm qua hắn đã uống quá nhiều rượu; vừa ôm đầu vừa quay lại tìm thủ phạm phá giấc ngủ của mình….
_Mày chán sống rồi à…… mèo? _ Hắn túm cổ con mèo dơ lên trước mặt hỏi. Đó là 1 con mèo có bộ lông màu đen tuyền nhưng mắt lại màu xanh lá rất đẹp; từ nó toát ra 1 sự thông minh tinh anh đến kì lạ….
Con mèo k những k sợ hắn mà còn thản nhiên liếm 1 cái vào mặt hắn, làm hắn giận run người….. Con mèo này, rõ ràng là k coi hắn ra gì mà…..
Nhìn con mèo, mặt Mạnh đần cả ra rồi lại nhìn xung quanh phòng; 1 căn phòng màu xanh biển sậm, dán trên tường thì toàn ảnh các nhân vật manga, bên cạnh thì là cả 1 tủ truyện cao vút đủ thể lại. Mạnh càng chẳng hiểu mình đang ở thế giới nào nữa nên như tên ngớ ngẩn hắn hỏi con mèo:
_Chủ mày là ai vậy?
Rồi thấy mình k khác gì thằng điên khi đi hỏi chuyện 1 con mèo, Mạnh bực mình ném con mèo qua 1 bên để bước xuống giường. Hơi choáng 1 chút vì men rượu còn đọng lại trong người, hắn cầm cốc nước được chủ nhân căn phòng đặt sẵn trên bàn uống cạn. Tỉnh táo hơn 1 chút, Mạnh nhận ra là mình k mặc áo và kì quái hơn là trên ngực mình gián 1 tờ giấy mới kì chứ! Cầm tờ giấy lên đọc hắn khẽ nhíu mày…
"Dậy rồi thì đợi tôi về mở cửa cho. Muốn tắm thì quần áo trên bàn ý, thay đi. 12h tôi về. Kí tên: Nhật Linh".
Cái tên Nhật Linh khiến hắn tái mặt, bàn tay bỗng sờ tên ngực mình 1 cảm giác đau đau…. Trong đầu hắn h đây chỉ xuất hiện hình ảnh của 1 con người duy nhất và căn phòng, cách bài trí này càng làm hắn khẳng định chắc chắc là con người đó ……
Ngồi cái "phịch" xuống giường, Mạnh ôm đầu 1 cách mệt mỏi…. Hắn ngửi thấy mùi hương vani dịu nhẹ ở đây….. là mùi vani của nó nhưng hắn lại cảm thấy đau thế…. Hắn cười vì k ngờ vẫn đau như vậy và cũng đoán được cái cảm giác này là do ai đó tức hắn mà gây ra, cái con người đầy bạo lực như hắn mà đã phải miễn cưỡng nhặt hắn về vậy thì cũng phải ăn mấy phát đánh.
……………….
Trưa, nó về nhà thì thấy Mạnh đang ôm con mèo Wild của nó ngủ ngon lành trên ghế salong. Bước tới, đặt đống đồ ăn xuống bàn nhìn hắn mà tự dưng nó đỏ mặt. Nó phải công nhận rằng hắn mặc đồ đen rất chi là đẹp; vì màu đen làm nổi rõ nước da trắng của hắn…..
_Này…._ Giọng hắn gọi làm nó giật mình.
_Hả…. ừ…. gì?_ Chả hiểu sao nó lại lắp bắp nữa.
_Đói quá, có gì ăn k?_ Mạnh xoa bụng nhìn nó trông rất là tội nghiệp.
Nó nhìn mặt hắn đang méo mó vì đói mà phì cười. Hắn từ trước tới này đúng là luôn làm nó phải bật cười bởi những hành động khó hiểu những cũng hết sức ngây thơ của mình….
_Haha, đây ăn đi_ Nó cười ngất.
Hắn thì đói nên chẳng thèm quan tâm nó cười mà mà cắm đầu vào ăn. Phải thôi, từ qua bụng hắn có cái gì đâu, đồ ăn bị hắn ói ra hết rồi, chỉ còn lại bụng rượu thì hắn cũng tiêu hóa từ đời nào rồi……
RING……..RING…………RING…………..
Điện thoại của nó reo vang, nó lấy điện thoại, vừa nhìn vào màn hình xem ai gọi thì tự dưng cười toe toét rồi mới nhấc máy nghe bằng cái chất giọng k thể nào hớn hở hơn:
_Hihi, tình yêu à? Anh đây, em gọi anh có chuyện gì thế?
Hắn nghe mà thức ăn trong mồm cứ thế thẳng 1 đường mà phụt hết cả ra, bắn tung tóe khắp nơi. Và dường như cũng mất 1s sock như hắn nên người bên đầu dây kia mới ngớ người tưởng nhầm máy, khi đã nhận ra bị giỡn thì cũng tức chết là hét lên:
_Tao giết mày h con kia!
_Haha, làm gì mà nóng thế, k tốt đâu_ Nó vẫn k ngừng cười được.
Rồi 2 người này nói gì đó nhưng hắn k nghe được, chỉ nghe thấy nó nhe nhẻn nói với người đó:
_Ừ, rồi rồi, tý mày đến đón tao đi.
_Khổ lắm, biết rồi nói mãi.
_Ơ cái thằng kia, mày đang nhờ vả tao đấy nhé. Thích nói tao thế k? Tao lại chả sút cho bây h???
_Haha, rồi thế chứ!!
Nó và người con trai đó nói chuyện khá là vui vẻ nhưng hắn thì lại cảm thấy vô cùng khó chịu, vì người nó nói chuyện là 1 thằng con trai…. Tự dưng hắn lại cảm thấy bực mình, ánh mắt hằm hằm nhìn nó….
_Hơ, mặt tui dán cái gì k mà nhìn tui kinh vậy ?_ Nó nghệt mặt nhìn hắn khi đã nghe xong điện thoại.
_K, ai gọi vậy?_ Mạnh khó chịu hỏi.
Nó nhìn Mạnh rồi nhìn cái điện thoại tự dưng lại toe toét, cười cười nói với hắn:
_1 người quan trọng.
Nhìn cái mặt, lời nói của nó làm hắn càng ngày càng điên tiết hơn. Nhưng nó nào có quan tâm mặt hắn đang cáu giận gì đâu, thẳng 1 đường lon ton chạy vào phòng mình rồi cầm quần áo mới chạy tót vào phòng tắm.
_Này, làm cái gì vậy?_ Mạnh hỏi.
_Đi tắm, hỏi ngu dữ vậy?_ Nó ăưsng ở cửa phòng tắm, nhíu mày nhìn hắn.
_Sặc, cô cũng liều thật nhỉ? Đi tắm mà trong khi có người con trai khác ở đây? Cô k sợ tôi tấn công sao?_ Mạnh nhìn nó cười rõ gian tà.
_Xì, miễn đi. Đồ đàn bà như mi tính làm gì ta, hử? Mà ta thì làm gì khơi gợi mi tý hứng thú nào chứ…. Hehehe…. Dọa nhầm đối tượng rồi_ Nó cười 1 tràng rồi đóng cửa cái "sầm", để lại hắn với cái mặt tức tối đỏ bừng bừng.
Nó vừa tắm vừa bật nhạc ở trong đấy nghe chán chê chẳng thấy ló mặt ra. Gì chứ, nói hắn k có hứng thú với nó ư? Vậy thì những năm qua việc quái gì hắn phải cố quên đi hình ảnh 1 cái con nhỏ mở mồm ra là nói xiên nói xéo nói đểu hắn k tiếc lời làm gì? Là nó ngốc hay là nó phũ phàng đây…. hắn cũng k rõ nữa……!!!
"Cạch…."
Nó bước ra, mặc 1 chiếc quần đùi ngắn đi cùng 1 chiếc áo phông trắng rộng thùng thình của con trai, tóc vẫn ướt nước do nó k chịu lau kĩ. H hắn mới thấy tóc nó dài hơn trước, có lẽ do nó hay đội mũ nên hắn k để ý lắm…..
_Này, cô có xu hướng mặc áo con trai từ bao h thế?_ Mạnh nhìn chiếc áo rộng thùng thình dài tới ngang đùi của nó hỏi.
_K, ta lấy nhầm nên mặc luôn, kệ. Hehe, mà đồ mi mặc cũng k phải đồ của ta đâu, ta đâu có mặc đồ như vậy chứ_ Nó cười toét.
_Hử, là sao?...._ Mạnh nhíu mày. Không phải đồ của nó, vậy sao nó lại có lắm đồ nam ở đây tới vậy chứ?
_Ờ, là của tên bạn ta. Thi thoảng nó qua đây nấu cơm cho ta ăn khi chị ta vắng nhà nên ta mua đồ để đấy cho tên đó thay thôi mà_ Nó cười rồi quay người bước vào phòng mình.
Còn hắn thì lúc đó đang chết sững người. Mạnh k thể thể ngờ được rằng lại có 1 người con trai có thể thân với nó đến mức như vậy…… Là người con trai mà nó bảo quan trọng đó sao???
KING…..KONG……..
Tiếng chuông cửa vang lên, Mạnh uể oải định hét nó chạy ra mở cửa, vì dù gì đây cũng đâu phải là nhà hắn đâu thì nghe tiếng nó hét ra từ phòng ngủ:
_Này, ra mở của giùm tui đi.
_Ờ_ Vậy là cuối cùng người ra lại là hắn.
Chán nản, vừa đứng dậy vừa vươn vai vừa đi ra mở cửa. Mạnh chẳng vội vàng làm vì hắn đoán chắc đó là chị nó, vì dường như người này biết trước có người ở nhà rồi nên chỉ bấm có đúng 1 hồi chuông thôi à….
_Mày làm cái gì mà lề mề thế hả?
Vừa mở cửa ra, Mạnh đã bị nghe câu lèo nhèo của cái tên đứng đợi trước cửa nhà nó. Mắt chạm mắt, cả 2 cùng ngạc nhiên đến ngỡ ngàng bởi người đứng trước mặt mình…………
_Mạnh
_Vinh………..
_TBC_
Mời bạn đọc tiếp: Ghét của nào trời trao của ấy chap 03
Tag:
Bạn đến từ:
Share: img img img img img

Thanks To:XtGem
Liên kết:U-ON