↓↓xuống cuối trang↓↓
Chào mừng bạn đến với wap DinhLoi.XtGem.Com | Chúc bạn có 1 năm mới vui vẻ tốt lành hạnh phúc! Hãy giới thiệu website này cho bạn bè nhé!img
DinhLoi.XtGem.Com =>> CaFe9x.Gq
Bạn đến từ quốc gia: United StatesUnited States



Hôm nay ngày
28.02.24/02:10
img- Hi. Xin chào! CCBot/2.0
logo
.
HOMECHÁTTruyệnFORUM
Trang chủ>Truyện>Truyện teen>Gái đến ở cùng nhà!>
Gái đến ở cùng nhà chap 17-18
22.04.2014/08:49
Chap 17:
Ôm Trân trong vòng tay, em cứ có cảm giác lâng lâng thế đéo nào ấy các thím ợ. Chắc tại lần đầu ôm gái nên phê quá.Trân như một con mèo con, cứ rúc rúc vào người em, dễ thương cực.
-Thôi mình vào đi. - Em nói.
-Ngồi thêm tí nữa đi, Trân thích thế này. - Em nó nũng nịu.
-Thôi vào đi kẻo mọi người chờ, khi nào về nhà Minh cho ôm tẹt ga.
-Làm như Trân thèm ấy. - Em nó bĩu môi, nhìn chỉ muốn hôn cho một phát.
-Thì chả thèm còn gì, còn đòi ngồi thêm tí nữa.
Rồi em với Trân vào nhà hàng ngồi, xong cả nhà về nhà nghỉ nghỉ trưa. Đợi lúc bố em đã ngủ say, ông Giang nhảy lên giường em, hỏi:
-Đã triển khai chưa?
-Triển khai cái gì?
-Thì bé Trân ấy.
-À triển rồi, đổ luôn.
-Nhanh vậy mày. - Mặt ông Giang lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
-Chuyện, ông nghĩ tôi là ai, tán em nào mà chẳng đổ. - Em vênh mặt like a boss.
-Mày nhớ phải bảo vệ Trân đấy, em nó mà bị làm sao mày chết với tao. - Mặt ông Giang chuyển sang vẻ nghiêm túc, hình sự.
-Ông cứ lo bò trắng răng, lo kiếm gấu đê, tầm tuổi ông dưới quê chúng nó vợ con hết rồi đấy. - Em đùa ông ấy.
-Anh mày còn phải lo công danh sự nghiệp trước đã chứ, gái gú chỉ là phù du thôi.
-Vậy hôm trước đứa nào nhờ mình giúp tán Trân vậy nhỉ? - Em đá đểu ông ấy.
Bỗng bố em lên tiếng:
-Chúng mày đi ngủ đi, ồn ào quá.
Nghe vậy ông Giang về giường nằm ngủ, em cũng nằm trùm chăn. Không biết bố em có nghe thấy chuyện nãy giờ không nhỉ?
Buổi chiều, nhà em chuẩn bị đồ đạc để về Hà Nội. Trước khi về, bố mẹ thả em, ông Giang với Trân xuống một cái chợ để mua đồ lưu niệm. Ông Giang ghé tai em, nói nhỏ:
-Tao đi chỗ này tí, hai đứa đi chơi vui nhá.
Nói xong ông ấy đi luôn. Chắc là ông ấy muốn cho 2 đứa bọn em đi với nhau đây mà, đúng là huynh đệ với nhau, tốt vãi.Em nắm tay Trân kéo đi, hòa vào dòng người của phiên chợ.
Sau một hồi đi lòng vòng, em cũng mua được một đống thứ đồ lưu niệm. Mua về chủ yếu để tặng bạn bè thôi chứ mang về rồi cũng vứt xó. Đến một cửa hàng bán quần áo thổ cẩm, Trân thích lắm, nhất quyết phải vào làm một bộ. Nhận bộ quần áo từ tay chủ cửa hàng, Trân ra đằng sau thử đồ. Một lúc sau em nó bước ra, em choáng luôn các thím ạ. Không ngờ Trân mặc đồ dân tộc lại dễ thương đến thế, nhìn kiểu dân dã, thôn quê mà xinh với dễ thương lắm.
-Minh thấy có được không?
Lúc bấy giờ em mới giật mình tỉnh lại, vội vàng đáp:
-Đẹp lắm, Trân mặc gì cũng đẹp hết.
-Thôi đi, chỉ được cái nịnh là giỏi. - Trân ngại ngùng đáp.
Trả tiền xong, hai đứa về xe. Ông Giang đã ở trên xe từ trước. Ổn định chỗ ngồi, cả nhà em thẳng tiến về Hà Nội.
Sau mấy tiếng chạy hết tốc lực, cuối cùng cũng trở về home sweet home. Ông Giang xin phép về trước vì bận công việc. Trước khi đi, ông ấy ghé tai em, nói nhỏ:
-Nhớ lời tao dặn đó.
-Ok, chúc huynh thượng lộ bình an mà hạ lộ thì nằm yên.
Rồi ông ấy quay sang Trân, cười tươi:
-Anh đi nhé!
-Vâng em chào anh. - Trân vui vẻ đáp.
Ông ấy đi rồi, em xuống phụ Trân nấu cơm. Từ khi Trân về, công việc bếp núc em nó nhận hết, quả đúng là mẫu vợ lý tưởng.Gọi là giúp thôi chứ em cũng chẳng làm được gì nhiều, chủ yếu là tán chuyện với em nó. Dọn cơm nước xong xuôi, em chén 2 bát xong lên nhà tắm rửa. Tắm xong bật máy lên chiến DotA, đang chơi thì có tiếng gọi cửa:
-Trân vào được không?
-Ừ vào đi. - Em đáp.
Em nó ngồi xuống bên cạnh em, nhìn em chơi. Có người đẹp ngồi cạnh xem, em chơi càng máu lửa, cầm Rylai băng cmn trụ giết người.
-Trò gì mà nhìn hay vậy Minh? - Trân thỏ thẻ hỏi.
-Trò này gọi là DotA đó, chơi hay lắm.
-Khi nào dạy Trân chơi với, để Trân chơi với Minh cho vui.
-Ok, khi nào rảnh Minh dạy cho.
Tưởng tượng đến cảnh hai đứa ra net ngồi cạnh nhau, đi cùng lane với nhau, em nó support cho mình late, rồi khi thắng trận sẽ nhận được phần thưởng là những nụ hôn nồng nàn của em nó mà mình tí xịt máu mũi.Ngồi chơi một lúc, bỗng Trân ôm lấy tay, đầu dựa vào vai em. Em ơi em ôm thế này thì anh đầu óc nào mà chơi được nữa.
-Trân làm thế này có sao không Minh? - Em nó rụt rè hỏi.
-Không, không sao đâu. - Em ngại ngùng đáp.
Rồi em cứ chơi, em nó cứ vừa ôm vừa xem. Một lúc sau Trân thỏ thẻ:
-Em mong chúng mình hạnh phúc.
Trân xưng em luôn các thím ạ, tình cảm vãi.Em đáp:
-Ừ, Minh, nhầm, anh cũng vậy.
Rồi 2 đứa im lặng. Nhiều khi im lặng cũng tốt, để cho người ta ngẫm nghĩ về mọi thứ. Tương lai chúng em không biết tốt xấu ra sao, toàn màu hồng hay đầy phong ba bão táp. Nhìn người con gái dễ thương đang ngồi tựa vai vào mình, em quyết định rồi, em sẽ không bao giờ buông tay Trân đâu, không bao giờ!
Chap 18:
Có người đã nói:"Khi yêu người ta có thể trở thành nhà thơ, thi sĩ". Ngẫm lại quả đúng thật. Từ khi có Trân làm người yêu, tâm hồn em lúc nào cũng thơ thẩn, mơ mộng, kiểu mấy bạn teen mới dậy thì ấy, mỗi tội thơ văn dốt không thì chắc cũng làm thơ rồi.Mỗi ngày được nhìn ngắm nụ cười rạng rỡ của Trân là em thấy hạnh phúc rồi, không cần gì hơn nữa. Nhưng đôi khi ngồi tự kỷ một mình, em cũng hơi lo lắng. Lo rằng em không xứng với Trân - một người con gái hoàn hảo, lo rằng chẳng thể đem đến hạnh phúc cho em. Thôi thì cứ để mọi chuyện tự nhiên, cái gì đến nó sẽ đến, lo lắng suy nghĩ nhiều mệt đầu.
Sáng sáng Trân toàn gọi em dậy, hôm nay em sẽ gọi ẻm dậy, tạo bất ngờ luôn. Đặt chuông 6 giờ kém, sau gần chục hồi chuông lặp đi lặp lại, em cũng đã ngồi dậy được. Bình thường toàn ngủ nướng, hôm nay dậy sớm khó vãi. Vớ lấy con Nokia cùi bắp, em vào voz ngó qua thớt. Từ hồi mở thớt này, sáng nào em cũng dùng điện thoại lên để đọc comment của các thím, thành thói quen rồi. Nhiều khi đọc được những comment động viên khích lệ em cũng thấy vui vui.Đọc xong em vào đánh răng rồi sang phòng Trân luôn. Nhẹ nhàng mở cửa, em rón ra rón rén vào phòng Trân. Nhà của mình mà cứ như ăn trộm vậy.Em tới bên giường trên, ngồi xuống. Trân vẫn còn đang ngủ say. Làn da trắng bóc, đôi môi hồng ươn ướt khẽ mở, vòng 1 phập phồng lên xuống theo nhịp thở làm em tí xịt máu mũi.Đôi mắt nhắm nghiền cùng khuôn mặt dễ thương làm cho Trân trông như một thiên thần vậy, đáng yêu lắm. Em khẽ lay vai Trân, gọi:
-Dậy đi, ngủ như heo. - Em bắt chước lời gọi hằng ngày của Trân. Trân ngồi dậy, vươn vai, rồi quay sang em hỏi:
-Ủa hôm nay Minh dậy sớm thế.
-Ờ thanh niên chuẩn 2k14 nó phải thế.
Trân bước xuống giường định đi đánh răng thì em kéo tay lại.
-Hôm nay Minh gọi Trân dậy mà không có thưởng hả? - Em làm mặt gian.
-Thế thích thường gì? - Trân hỏi.
-Thưởng cái này này. - Em chỉ chỉ vào má, mặt hiện rõ hai chữ "dâm dê".
-Chụt... - Trân nhẹ nhàng hôn lên má em. Hôn xong em nó chạy vào nhà vệ sinh đóng cửa luôn. Em thì ngồi đơ ra, hồn bay đi chỗ nào rồi không biết.Em cũng chỉ đùa thôi, ai ngờ em nó hôn thật, sướng vãi mấy thím ạ.Lò dò về phòng chuẩn bị quần áo sách vở, em tự nhủ cả ngày hôm nay sẽ không rửa mặt, dù chỉ là hôn má thôi nhưng cũng là nụ hôn đầu đời của em. Chở Trân đi học bằng con Asama cùi mía, đạp bon bon trên đường, em nhận được không ít ánh mắt kì thị và gato của những đứa con trai. Chắc chúng nó đang nghĩ một thằng cùi bắp như em mà có gấu xinh thế này đúng là phí. Đã thế em vênh mặt lên, cố tình lên nhìn đểu trêu tức chúng nó.
Đến cổng trường, em cùng Trân dắt xe vào bãi gửi rồi cùng đi lên lớp. Như mọi ngày, một đống cái nhìn gato và thèm thuồng của lũ con trai ném vào bọn em. Em bỏ tay ra khỏi túi quần, khẽ nắm lấy tay Trân như một dấu hiệu cảnh báo với chúng nó "Trân là của tao, thằng nào láo nháo tao bem chết".Trân ngại ngùng:
-Thôi Minh ơi chỗ đông người.
-Kệ, chúng mình là người yêu của nhau mà, ngại gì.
Chúng em cứ thế đi vào lớp, dù cho Trân hơi ngại, cứ đi nép nép vào em. Bọn trong lớp mắt chữ A mồm chữ O, làm như chưa thấy một đôi yêu nhau bao giờ ấy.Thằng Trường Giang với bọn thằng Trí, Trung, Tuấn Anh - mấy thằng chiến hữu thân thiết của em - xúm lại chỗ em hỏi han các kiểu. Em kể cho chúng nó xong thì cô giáo vào lớp, tiết học bắt đầu.
Update cho các thím tình hình đôi Long-Huyền tí, chúng nó vẫn yêu nhau say đắm lắm, thằng Long chưa có dấu hiệu gì là bắt cá hai tay. Vậy cũng tốt, em cũng mong thằng Long thật lòng với Huyền, còn nếu nó có đá em Huyền thì em cũng chẳng quan tâm, quá khứ rồi, giờ đây em đã có Trân bên cạnh. Ngồi học thỉnh thoảng em quay sang nhìn trộm Trân một tí, xinh quá cơ. Mấy lần bị em nó quay ra bắt gặp, em lại cười hề hề, em nó nhéo cho cái lại thôi. Vợ chồng mới cưới có khác, vui quá các thím ạ.
Giờ ra chơi, em cùng Trân ngồi ở ghế đá tâm sự với nhau. Mấy đứa trong trường chỉ trỏ ghê lắm, hot girl mà, làm gì cũng bị sự chú ý của mọi người.
-Ngày đầu tới trường cùng người yêu vui không? - Em hỏi Trân.
-Hihi, vui. - Trân cười rạng rỡ.
-Lần sau đi với Minh, Minh có nắm tay thì đừng ngại như lúc sáng, là người yêu thế là bình thường. - Em trách.
-Tại mọi người cứ nhìn, Trân ngại lắm. - Em nó rụt rè đáp.
Nhiều đứa con gái mong có người nhìn chẳng được, đằng này người ta nhìn em lại ngại là sao.
-Nhìn chứ có làm gì đâu mà phải ngại.
-Mà hỏi thật nè, Trân nhớ trả lời thật nhé. - Em nói tiếp
-Ừ, Minh hỏi đi.
-Minh là thằng con trai đầu tiên Trân thích hả?
Trân im lặng một lúc rồi quay mặt đi, nói:
-Ừ.
Thảo nào, ngại là phải. Không như em, dày dạn kinh nghiệm tình trường, cái gì cũng biết (đùa thôi chứ Trân cũng là đứa con gái đầu tiên em yêu). Hôm đó cũng chẳng có gì quá đặc biệt cả, em chỉ kể đến đây thôi. Mục đích của em là review cho các thím ngày đầu cùng gấu đến trường thôi.
Mời bạn đọc tiếp: Gái đến ở cùng nhà chap 19-20
Tag:
Bạn đến từ:
Share: img img img img img

Thanks To:XtGem
Liên kết:U-ON

Polaroid